Chủ đề

Ngày Quốc Tổ nghĩ về sự kiện Thống nhất đất nước!

(Chính trị) - Sức mạnh của toàn dân tộc ta được kết tụ từ tinh thần đại đoàn kết muôn người như một. Tất cả con dân đất Việt là anh em một nhà, sinh ra cùng một mẹ Âu Cơ trong bọc trăm trứng…

Một trong những nét cơ bản làm nên giá trị văn hóa người Việt là ý thức giữ gìn, bảo lưu, trao truyền “sợi dây tâm linh” từ thế hệ này qua thế hệ khác. Trong tâm niệm sâu xa của người Việt, chết không có nghĩa là hết, mà “sự tử là sự vinh”. Vì thế, để lưu truyền “sự vinh” này, người Việt đã duy trì tập tục thờ cúng tổ tiên. Từ tập tục thờ cúng tổ tiên đã mở rộng phạm vi thờ cúng tổ họ, tổ nghề và lớn lao hơn, thiêng liêng hơn là thờ cúng Quốc Tổ Hùng Vương, tức là tưởng nhớ, hương khói, thờ phụng “ông tổ” đã sinh ra nước mình.

Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc tới dâng hương tại Đền Hùng

Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc tới dâng hương tại Đền Hùng

Dù ai đi ngược về xuôi/Nhớ ngày giỗ Tổ mùng Mười tháng Ba. Từ bao đời nay, câu ca ấy vẫn in sâu trong tâm thức của mỗi người dân Việt Nam. Dù ở bất cứ nơi đâu trên trái đất này, cứ đến ngày Giỗ Tổ là hàng triệu người con mang trong mình dòng máu Lạc Hồng cùng nhau hành hương hoặc hướng về đất Tổ, thắp nén tâm hương, nhớ về nguồn cội, tri ân tổ tiên với tất cả tấm lòng thành kính của mình.

Bốn nghìn năm sức mạnh Việt Nam còn là những dấu ấn không thể phai mờ của những giá trị văn hóa truyền thống được hun đúc qua nhiều thế hệ. Một trong những nét đẹp đó là tinh thần cố kết cộng đồng. Hai chữ “đồng bào” gắn liền với câu chuyện Mẹ Âu Cơ sinh ra trăm trứng nở trăm con; tình cảm “đồng bào” vì thế mà thành một giá trị thiêng liêng. Chính vì vậy, ngày Mồng 10 tháng Ba âm lịch hằng năm không chỉ là ngày lễ trọng của quốc gia dân tộc Việt Nam, mà còn là ngày đoàn tụ, kết nối các giai cấp, tầng lớp nhân dân trong xã hội cùng hướng về cội nguồn Quốc Tổ Hùng Vương.

54 dân tộc anh em trên mảnh đất hình chữ S này, dù ở miền ngược hay miền xuôi, đều là con một mẹ, là cây một cội, là hoa một cành. Dù ở trong nước hay ngoài nước, người Việt Nam vẫn luôn nhớ mình có chung một ngày Giỗ Tổ. Tìm về non thiêng Nghĩa Lĩnh là tìm về giá trị của tinh thần đại đoàn kết toàn dân – yếu tố tạo nên sức mạnh nội sinh của dân tộc trong suốt cuộc trường chinh dựng nước và giữ nước hôm qua, hôm nay và mãi mãi về sau.

Trong ngày lễ trọng, tình cảm trở về cội nguồn không chỉ thể hiện tấm lòng tri ân quá khứ, chiêm bái anh linh tiền nhân, mà còn là dịp khơi gợi, nhắc nhớ mỗi người Việt thêm yêu quê hương, đất nước, thêm quý trọng xứ sở đã sinh ra, nuôi dưỡng mình lớn khôn, trưởng thành.

Ngày thống nhất đất nước năm 1975, sông Bến Hải là sự chia cắt sau cùng và cũng đau đớn tột cùng đã được nối liền. Ấy vậy mà, nó lại khởi đầu cho sự chia cắt trong lòng chính đồng bào của mình.

Ngày thống nhất đất nước năm 1975, sông Bến Hải là sự chia cắt sau cùng và cũng đau đớn tột cùng đã được nối liền. Ấy vậy mà, nó lại khởi đầu cho sự chia cắt trong lòng chính đồng bào của mình.

Ấy vậy mà, sắp đến 30/4 là ngày non sông nối liền một dải đất nước thống nhất, thế nhưng đến nay 43 năm một số lòng người vẫn bị chia cắt, những đứa con sinh ra từ cùng bọc trứng lại coi nhau là bên “địch” bên “ta”. Cùng một cội thì có thù hằn nào mà không thể xóa bỏ?

Có cội nguồn vẻ vang, bề dày lịch sử, chiều sâu văn hóa truyền thống và sức mạnh phi thường trong các cuộc chiến tranh giữ nước, giải phóng dân tộc, nhưng Việt Nam hiện vẫn là nước đang phát triển có mức thu nhập trung bình. Điều đó khiến bất cứ ai nặng lòng với đất nước cũng khôn nguôi trăn trở.

Phải chăng vì cái chúng ta thiếu đó là sự đoàn kết? Lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước mấy ngàn năm là lịch sử chiến thắng của tinh thần đoàn kết trên dưới một lòng, triệu người như một. Từ những triều đại Lý, Trần, Lê… lẫy lừng chiến công phá Tống, bình Chiêm, kháng Nguyên, trừ Minh…. đến thời đại Hồ Chí Minh – thời đại của cả dân tộc “rũ bùn đứng dậy” đấu tranh lật đổ chế độ thực dân phong kiến áp bức, giải phóng dân tộc và xây dựng Chủ nghĩa xã hội. Ở đâu, lúc nào, dù lịch sử đi vào những khúc quanh cam go nhất cũng được hóa giải thành công bằng trí tuệ, sức mạnh của tinh thần đại đoàn kết toàn dân. Vậy hà cớ gì anh em lại chia cắt về những gì đã trở thành quá khứ. Những biến cố về mặt lịch sử, là điều không thể thay đổi nhưng chúng ta có quyền quyết định tâm thế khi đón nhận nó.

Sự hòa giải là mục tiêu tất yếu của dân tộc. Một dân tộc không thể nào mạnh, không thể nào phát triển được nếu dân tộc đó chia rẽ và căm thù lẫn nhau. Thế nhưng, muốn thật sự hòa giải thì phải thay đổi rất nhiều từ việc quy tụ lòng dân của Đảng và từ những người đứng đầu Nhà nước và cả từ những nhận thức đúng đắn của thế hệ trẻ đang gánh trên vai trọng trách của đất nước!

Ngày 30/4 là một sự kiện lịch sử đã qua và có thể vùi lấp sau lớp bụi thời gian. Điều vĩnh viễn trường tồn là những bài học về sức mạnh đại đoàn kết dân tộc. Còn chúng ta đang đứng ở đâu để đối diện với ngày thống nhất này?

Hạ Băng

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về [email protected]
Thích và chia sẻ bài này trên: